Khuyên hắn thế nào cũng không được
Tôi đã nói sẽ trả lại. Không bán hàng đồng nghĩa với việc không có tiền. Chị cũng vội vã sang nhà bà Lịch cách đó mấy ngõ đón con về. Chân chị đau nhói, xống áo bê tha bùn đất, chiếc áo mưa rách bươm. Chị nhìn châm bẩm hắn không biết phản ứng ra sao. Chị ngỡ ngàng, bối rối: - Cảm ơn bác, nhưng mấy mẹ con em như bây chừ cũng ổn rồi.
Người đàn ông không quay mặt lại: - Tôi cho cô thuê nhà đấy, cô Lê. Chị Lê lặng im.
Chị nghĩ tới ngày mai và mong muốn thay cuộc sống này cho các con của chị. Nó thấy mưa đẹp và thích lắm. Chứ mấy mẹ con cô ở như hiện giờ không tiện đâu. Đứa con nhỏ tám tháng đang bế ngửa trên tay Lê giật mình khóc. Chị dọn xuống dãy nhà dưới sát cái giếng, có cây ổi đang nở hoa muộn.
Là tại số hay tại chị? Ngày xưa, không nghe lời ai, chị cứ đâm đầu vào hắn. Những chiếc xe máy vút qua, té lên người chị thứ nước và bùn dấp dính. Chẳng có cách nào phải thế để sống.
- Ai đấy? - Chị hỏi khẽ. - Hắn mở cái túi đẫm nước lấy ra một thứ đồ chơi nhỏ. Cái quán nước nhỏ dưới tán cây bàng của chị những ngày mưa chẳng có lấy nổi một người khách. Chị Lê không khóc. Hắn lại đi, nhưng không đột ngột như trước mà để lại cho chị tờ giấy ly hôn.
Người đàn ông lặng im không nói gì, có nhẽ ông cảm thấy ái ngại. Đời mình coi như thôi thì còn đời con nữa. Khi khác mời bác tới chơi. Thường ngày trời tạnh ráo mới có người nhàn rỗi ngồi nghỉ uống cốc nước chè, hút điếu thuốc hay mua vài thứ hoa quả, bánh kẹo của chị. - Sao lại mưa ngâu hả mẹ. Hôm nay là ngày thứ tư mưa vẫn không ngớt. Đến nhà, chị chậm chạp bước xuống, cái chân vẫn còn đau.
Chị Lê chuẩn bị gửi con để ra quán nước. ". Mưa rồi mãi cũng tạnh. Bà kể đó là ngày Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau phải không mẹ? - Đúng rồi. Là hắn- chồng chị. Sáng nay mưa đã tạnh. Con bé không cựa quậy, đôi mắt tròn vo, cái miệng chúm lại. Người đàn ông đã quay xe ra về, cái lưng to bản chìm mờ dần vào màn mưa mỏng. Những tiếng ếch từ ruộng thi thoảng vọng vào, hòa với tiếng mưa trong vắt.
Hôm nay trời hết mưa rồi đấy-Người đàn ông độc thân, vẻ khắc khổ nhưng chân thật và mộc mạc. Bố chị mấy năm trước còn sống đã nói, mắt nhìn người mấy chục năm của ông chẳng bao giờ sai. - Ai gõ cửa đấy? - Tôi đây, mở cửa đi! Chị rụng rời cả người, giọng nói này. - Tôi không có. Hắn ngẫm ngợi một lúc rồi nói: - Tôi đang cần tiền, tôi về chuyến này để lấy tiền đi làm ăn.
Ông làm nghề đóng than và đem giao bán cho các cửa hàng trên thị xã. Chị vội ru nó: - À, mẹ đây!. Cái nhà được bán giá rẻ cho một người không rõ. - Bác vào nhà uống chén nước. Người đàn ông này có vẻ thô mộc nhưng thực thà. Tiếng gõ cửa ban đêm làm chị giật thót. Sáng ra chị đi sớm, đường ít người, tuy khó đi nhưng chị cũng qua được. Chị đớn đau thương con từ giờ không còn có bố.
Nhiều khi hắn còn mò ra quán nước của chị ngồi nhâng nhâng ở đấy rồi cà khịa với khách.
Đã ba, bốn bữa nay chị Lê nghỉ bán quán. Hắn bực dọc đặt mạnh thứ đồ chơi xuống bàn, quay lại phía chị: - Thấy tôi ướt như vậy mà cũng không biết lấy bộ áo xống khác à? - Anh mang hết đi rồi còn đâu. Đoạn đường trước mặt còn dài, thông thường đi còn trơn ngã, nói gì đến cái chân chị đang đau nhói. Em thế này lên lại bẩn hết xe của bác. Không có hắn có khi lại nhẹ nợ hơn.
Mưa vẫn rơi tuy lác đác hơn. Một ngày mới lại bắt đầu.
Chị gục vào bờ vai gầy của mẹ khóc, bờ vai đã gần cả đời người nặng gánh vì các con. Chị vội gọi khẽ con gái: - Mai, cẩn thận ướt hết váy nghe không. Bộ dạng hắn có nhẽ làm nó sợ. Cái lưng to bản như lưng gấu rung rung lên từng đợt mỗi khi xe đi qua ổ gà. Tuy rằng hơi bất tiện nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Đứa bé nằm trên giường, ngủ ngoan ngoãn, hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt.
Mẹ chị thương con sang vườn cắt mấy mớ rau thêm vào quang gánh của mình đi bán hộ con. Chiếc xe đạp cũ của chị lăn từng vòng bánh chậm chạp, cố bám lấy mặt đường trơn trượt.
- Vâng, nhưng. Làn gió mát vây quanh khiến lòng chị nhẹ nhõm khó tả. Câu chuyện trở nên khó nói. Tuốt tuột đối với chị như mệnh vậy, chị bằng lòng nó. "Hoặc cứ ra quán, biết đâu lại chẳng có khách, cứ ở nhà chơi không thế này, tiền không làm ra nổi một đồng.
Hắn hất mạnh cái chậu nước mưa hứng trên bàn. Bà thương chị nặng nhọc, nên nhận trông hai đứa trẻ hộ, vừa để vui cửa vui nhà. Mọi người trong xóm đều biết chồng chị bỏ đi. Mưa ngâu thế này, ai có việc phải ra đường đều nhanh chóng về nhà cho xong, ai không có việc thì ở nhà, làm gì có ai lê la hàng quán. Lấy chồng rồi, không giúp mẹ được gì hiện thời lại vẫn phải để đích mẫu lo lắng.
Mưa ngâu thế là đã tạnh rồi. Thân chị trơ thổ địa không có người đàn ông làm chỗ dựa trong gia đình. Nước tràn lan, bắn tung tóe. - Mưa ngâu con ạ. Nước mắt chị ứa ra. - Không còn bộ nào hay sao? Cái nhà này có vẻ như không còn là của tôi nữa nhỉ. Số chị khổ lấy phải người chồng chẳng ra gì.
Cả bộ áo quần nhem nhuốc cũng sũng nước. Trời mưa, gánh gồng của mẹ chị lại nặng thêm một phần. - Tôi có mời cô về ở chẳng đâu vào đâu, đây là tôi cho cô thuê mà. Chuyện của cô, thôi thì cái gì đã qua để cho nó qua đi, còn mấy đứa nhỏ nữa. Cũng chẳng dám oán trách ai, tất tật đều là tại chị.
Chị cũng cảm thấy vậy. Vừa nói ông vừa bước xuống, đi qua những đám bùn lầy nhấc cái xe đạp của chị lên xe.
Anh nghĩ tôi có thể có tiền không? Ngày anh đi, nó chẳng có gì, hiện thời vẫn thế thôi. Chị Lê mang vở đứa con gái tập viết chữ và đánh vần dần. Hắn đội mưa, mái tóc bết nước chảy ròng ròng xuống mặt. Năm tới con gái chị vào lớp một rồi, tiền chị dành dụm cho nó còn chưa đủ. Lũ chim sâu ríu rít kéo nhau đi tìm mồi sau những tuần mưa đầm đìa.
Nhưng ra đến quán ngồi mãi chẳng có lấy một người khách ghé chân, chị lại sốt ruột vì các con ở nhà. Ông dừng xe ngoài ngõ vào nhà chị. Chiếc xe chuyển bánh chậm rãi trên con đường đất vẫn còn hơi ướt. Tôi cũng không ở hết hai ngôi nhà đâu. - Mưa thế này không có ai người ta ra quán nước đâu, đừng đi làm gì cho vất, đang tháng mưa ngâu mà, thôi ở nhà mà trông bọn trẻ, mà đứa nhỏ nhà cô lên mấy rồi? - Dạ, em có một cháu lên năm, một cháu mới gần một tuổi.
Bóng người đích mẫu gầy gò đội nón, quàng cái áo mưa rạch ra từ một cái túi ni-lông đựng hàng lớn người ta bỏ ở chợ làm chị xót xa. Ông Bình nhấc cái xe tới tận hiên nhà cho chị. Mấy năm làm thợ ngoài công trường, không biết hắn ăn cắp nguyên liệu hay làm gì mà bị người ta đuổi việc.
Buổi tối ở một xóm vắng mới yên tĩnh và lặng lẽ làm sao. Nắng đã bắt đầu xuyên qua màn mây chiếu xuống nhàn nhạt. Ông gọi với xuống để át tiếng mưa và tiếng động cơ xe: - Mưa thế này, cô Lê phải nghỉ bán quán hả? - Vâng, hôm nay em thử ra mở quán, ngồi nhà sốt ruột quá, nhưng chẳng có ai cả nên lại về.
Mẹ chị cũng khó nhọc, bận bịu, nhà xa nên chỉ những hôm bà rỗi chị mới đưa bọn trẻ sang chơi. Suốt ngày hắn nóc tiền chị, mở mồm ra là tiền. Bầu trời trắng đục nhởn nha những màn mây mỏng xà xuống thấp và những hạt mưa dày vẫn tiếp buông xuống.
Thôi thì cũng chẳng trông đợi vào hắn điều gì, con cái thì tự mình nuôi cho nó thành người.
Chị nóng ruột đi lại trong nhà rồi đây mái hiên nhìn trời. Chị bàng hoàng ra mở cửa. Thế là chị lại lặng lẽ tháo ô, bạt dọn quán. Chị Lê vội chạy lại bế chúng. Cô không phải ngại, láng giềng láng giềng mà. Chị không nói gì, mỉm cười với những tán cây khẽ lao xao.
Con đường đất lắt léo sau mấy ngày mưa trở nên một thứ keo mầu vàng đỏ, bóng lộn và dính như bột nhão. Chị trách mình đần dại. Cả hai người lặng im cho đến tận nhà chị.
Ngày xưa, có mộng mị chị cũng không thể tưởng tượng có một ngày hắn lại trở nên một kẻ như thế. Chị khép nép ngồi một góc đằng sau cái xe lam. Thường nhật bà vẫn hay đi bán rau ngoài chợ. - Mẹ ơi sao trời mưa nhiều thế?- đứa con gái bỗng nhiên hỏi.
Thằng bé lặng đi, lim dim ngủ. Mưa thì có mẹ ở nhà chơi với nó, không phải đưa nó và em sang bên bà Bích gửi. Hắn đã giao khắp cái xóm này. Chị đành lấy số tiền dành dụm ra để ăn xài mấy ngày này. - Thôi để khi khác, tôi phải về thay áo xống, ướt át thế này, vào chơi cũng không tiện. Nhà có một góc bị dột, chị Lê vẫn phải lấy chậu hứng, những giọt nước rơi xuống đều đều, ăn nhịp như ru ngủ.
Và lần này điều đó cũng trở thành Bình thường. Mẹ chị lau giọt nước mắt đục rỉ ra từ đôi mắt kèm nhèm dạy dỗ con. Cái thằng mà con gái khóc lóc quyết theo bằng được là loại chẳng ra gì.
May có cái xe lam của ông Bình cùng xóm đi qua, ông nhìn thấy chị bê bết bùn đất nên gọi: - Cô Lê ngã hay sao thế, chân đau phải không, lên tôi chở về, đường thế này đi xe đạp khó lắm. Đến chiều, đường đông và sau một ngày đất bị cày xới càng khó đi hơn. Láng giềng tối lửa tắt đèn, bà thương chị như con. Cả hai đứa trẻ thơ khóc thét lên. Chị bối rối đứng ở cửa nhìn hắn bình thản ngồi xuống cái bàn gỗ.
Cô có bao nhiêu thì đưa tôi, tôi sẽ trả lại sau. - Không có? Tôi nói cho cô biết tôi sẽ bán cái nhà này, cô muốn làm thế nào thì làm. - Đúng là đồ nữ giới, tôi cần tiền để làm ăn chứ không phải sử dụng vào việc chẳng đâu vào đâu. Chị nghĩ tới mấy đứa con đang chờ chị đón, cụ đứng dậy.
Cả xóm nghèo ái ngại và bất bình cho chị. Mưa đã tạnh. Đàn bà nhẹ dạ, mật ngọt chết ruồi. Con bé ngồi chống cằm tròn vo mắt nhìn những dòng nước tiếp kiến chảy xuống. Tĩnh lặng để em ngủ. Mấy người đi đường nhìn chị suýt xoa rồi đi thẳng, chẳng có ai muốn đặt những đôi giày, dép sạch sẽ xuống thứ bùn đất nhầy nhụa này để giúp một người không quen biết.
Ông cúi mặt và phóng xe nhanh hơn. Với hắn, không có tiền thì không chịu được. Một ngày mới lại đến. Chị Lê nhìn cánh đồng phía xa xa xanh mờ như khói ẩn hiện sau những hàng cây xanh mướt. Chị Lê ngỡ ngàng và cố giấu nỗi uất ức. Cô vào nhà đi. Mẹ con chị Lê phải dọn về nhà mẹ đẻ. À ơi. Sự ngượng ngùng ở những người lớn tuổi giống như trẻ mỏ vậy, thật khó để giấu.
- Cô Lê có ra quán không tôi cho đi nhờ. Trời mưa bong bóng phập phồng. - Cảm ơn bác. Chị là vợ mà cũng chẳng biết, chỉ nghe đồn đâu có người nhìn thấy hắn ở mấy mỏ đào than ở tỉnh khác. Người đàn ông trạc 50 tuổi, đầu đội chiếc mũ vải cũ mầu xanh vừa tài xế vừa nghiêng nghiêng đầu kể với chị về chuyến đi ngày hôm nay.
Từ ngày thất nghiệp, hắn chán nản về nhà lê la chơi bời, rượu chè rồi chửi vợ quát con. Hắn bán nhà thật. -. Mẹ đây!. Rồi một đêm chị tỉnh dậy, hắn đã bỏ đi đâu không rõ. Mưa ướt nhòe mặt mũi chị. Con ngoan. Bàn tay thô ráp với những chiếc móng cắt cụt, đen nhẻm đặt trên vành lái.
- Ôi giời cái cô này, xe tôi chở than có gì mà phải ngại, nhanh nhanh lên, mưa ngấm là về ốm đấy. - Mai lại đây, bố có quà cho con này. Căn nhà của mẹ chị có vợ chồng người anh trai và ba đứa con. - Anh thử nhìn cái nhà này xem. Có tiếng xe ngoài ngõ.
Chị ngồi ở cửa, nhìn hàng cây thả xuống những giọt nước trong. Lần ra đi trước của hắn đã lấy đi nước mắt của chị. Tay lái của chị run run rồi mất cân bằng, trượt bánh ngã nhào xuống đường. Bà sống một mình, con cái đều trưởng thành đi làm xa hết. - Bác nói gì ạ? - Căn nhà cũ của cô ấy, tôi mua nó vì giá cũng thấp, cô cứ đưa các cháu về ở, trả tiền tôi dần dần, bao giờ đủ tiền mua thì tôi bán lại.
Mấy năm sau ông mất, không biết ông có thấy người chồng của chị đã bỏ mẹ con chị mà đi. Hắn len qua vai chị lầm lỳ đi vào nhà.
Chị nhặt con cá vừa mua ở chợ treo lại vào ghi đông xe rồi đứng dậy. Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Giọng hắn vang lên trong đêm tĩnh. Là người đàn ông có cái lưng to bản ấy. Con bé cũng ngồi bất động trên giường nhìn hắn. Nó chỉ làm chị lặng lẽ và cam chịu hơn. Đã bao đêm chị ôm con khóc một mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét