Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013
Sám hối muộn của gã giang hồ bạo hành bố mẹ
Chỉ vì theo đòi, mê say rượu chè đã khiến Tùng mất đi tất cả, từ hạnh phúc gia đình đến ngày mai, tình cảm và nhân cách. Để rồi hiện thời, khi rượu không còn, cơn say đã tỉnh, mất quyền tự do, tình thân nhạt nhòa, Tùng mới ăn năn vì những gì mình đã làm… Thiếu gia tỉnh lẻ trọng điểm giáo dục từng lớp Thanh Hà được quét quáy, thu dọn, vôi ve sạch sẽ. Gương mặt ai cũng tươi vui, oắt con, đón chào một năm mới với nhiều đổi thay. Thế nhưng ở một góc nhỏ, Tùng mặt buồn rười rượi, tuỳ thuộc run run, nước da xanh ngắt, đôi khi từ kẽ mắt sâu hoắm kia lại rỉ ra những giọt nước mắt. Khi chúng tôi đến hỏi han về sức khỏe, gia đình, Tùng lau vội nước mắt, vẻ sượng mắc cỡ. Sau này chúng tôi mới biết té ra Tùng đang hối vì trước đây anh ta sống quá buông thả, vô nghĩa vụ, gây mất tình cảm trong gia đình. Đặc biệt, anh ta còn bạc đãi ông bà, bác mẹ, vợ con và anh em thân thiết trong gia đình cả một thời kì dài. Sinh ra trong một gia đình trí thức, bố mẹ đều là công chức nhà nước, nên cuộc sống của Tùng luôn là niềm ước mơ của bao đứa bạn cùng lứa. Gia đình có điều kiện, lại là con út nên Tùng được bố mẹ nuông từ nhỏ. Với cái đầu rạng rỡ của mình, Tùng luôn nghĩ ra đủ mọi kế sách để ba má phải rút hà bao chi cho con. Nếu nói theo một cách văn học thì việc bố mẹ Tùng chiều con là do phải hoạt động xã hội, ít có thời gian chăm con, hoặc muốn con có điều kiện tốt nhất để phát triển, không phải kém cạnh bạn bè. Nhưng, dù có nói văn vẻ thế nào đi chăng nữa thì thực tại vẫn là thực tế. Sống trong cảnh được cưng nựng nên từ nhỏ Tùng đã có tính ỷ lại, muốn hưởng thụ, lười cần lao. Trong khi đó, ở cái TP Hải Dương đang đà phát triển thì đâu có thiếu thành phần tầng lớp gì, chỉ cần ra đường là vấp phải cám dỗ. Không nằm ngoài quy luật, Tùng trượt sâu vào hố đen thiếu sót, gây bao muộn phiền, đau đớn cho gia đình và xã hội. Trong trọng tâm bình phục nhân phẩm, Tùng ân hận về những gì mình đã làm với bố mẹ. Ảnh minh họa. Ngày bé là sự ăn tiêu phí phạm, ăn quà vặt. Lớn thêm chút nữa thì sắm sang xống áo mới, chơi bời gái gú, tập kết rượu chè, gây gổ đánh nhau. Chính vì thói ham chơi hơn học, thích thể hiện “đẳng cấp”, cuối năm lớp 10, hắn bị đuổi học trước sự ngỡ ngàng của gia đình. Khi nghe về các thành tích bất hảo và học lực của con, bố mẹ Tùng đều sốc nặng. Họ đâu có ngờ rằng mình lại có một thằng con “rách trời rơi xuống” như thế. Từ ông bà ba má, đến cô dì chú bác, anh chị em trong gia đình ai cũng nhân hậu, học giỏi, đỗ đạt và thành danh. Nhưng con mình thì… Bị đuổi học, gia đình quản lý lỏng lẻo, không cương quyết, lại chẳng có việc làm nên Tùng càng có điều kiện sa đà với đám bạn xấu. Chỉ vì ham chơi, gia đình hạn chế chu cấp, bí quá Tùng đổ có tính tắt mắt, trộm đồ. Hậu quả của thói đánh cắp, Tùng phải lĩnh hơn 9 tháng tù treo. Đau lòng, nản, bất lực, gia đình Tùng chỉ biết tự cổ vũ nhau và cầu trời cho con trai thay đổi xem. Niềm vui rút cục cũng đến khi Tùng đưa một cô gái hồn hậu về nhà ra mắt, xin cưới. Người ta vẫn bảo trong thế cuộc có nhiều ngã rẽ làm đổi thay một con người, lấy vợ, sinh con là một trong số đó. Tuy nhiên, với Tùng thì những quy luật đó đều chệch chuẩn. Chẳng thể chịu đựng người chồng lười nhác, cục cằn, ham mê cờ bạc rượu chè, cô gái kia đành bế con về nhà mẹ đẻ và để lại lá đơn ly hôn thấm đẫm nước mắt. Và đứa con bất hiếu Nhiều lần, chẳng biết vì lý do gì, khi cả nhà đang ăn, hắn bỗng đùng đùng hất ắt đồ ăn vào mọi người, đạp phá xoong nồi trong sự sợ hãi của gia đình. Đặc biệt, sau 12 tháng ngồi tù vì tội cướp giật, Tùng càng trở nên lì lợm hơn. Chính vì bất cần, ngang ngược, không coi ai ra gì, Tùng đã bị một tay anh chị chém cho đến thương tật vĩnh viễn 56%. Bị phủ đầu, sức lực lại yếu, không dám ra ngoài khuấy rối, hắn quay về nhà hành tội gia đình. Chỉ khổ cho cha mẹ hắn, cả đời bôn ba, cống hiến cho tầng lớp, tưởng rằng khi về hưu sẽ được sống thanh nhàn, lặng. Nào ngờ bị kịch lại đổ lên đầu họ, mà không ai khác lại chính là cậu con trai mà mình dứt ruột đẻ ra, coi ngó từ chân tơ kẽ tóc. Niềm hy vọng với gia đình lại thêm một lần được tốp khi một người con gái chấp nhận về làm vợ hắn. Bản tính khó đổi, hắn vẫn chứng nào tật ấy, hành hạ, nhiếc móc vợ con khiến họ phải bỏ đi trong cay đắng ê chề. Không ăn năn, Tùng càng sâu cay hơn, lao đầu vào rượu chè, quấy phá. Chính vì việc làm của mình, cuối năm 2010, Tùng bị chính quyền đưa đi hồi phục nhân phẩm tại trọng điểm giáo dục Thanh Hà. Có thời kì để tự vấn bản thân vì những việc mình đã làm, cũng như cái thân hình tàn tã mà Tùng ví “người không ra người, ma không ra ma”. Khi rượu đã hết, say đã tỉnh, hắn mới bừng tỉnh, hối hận vì những điều mình gây nên. Mong một ngày về Đưa ánh mắt nhìn vào khoảng không với vẻ nuối tiếc: “Nếu tôi biết điều thì đã có một cuộc sống khác hẳn rồi. 2 năm tôi ở trọng điểm chưa được về nhà để nói lời xin lỗi người thân. Nhiều khi ngồi ăn, tôi lại ứa nước mắt khi nghĩ đến bác mẹ và gia đình. Cũng là ăn đấy, nhưng trước đây không ít lần tôi đã hất phăng tất thảy, trong nỗi tuyệt vọng, đớn đau của gia đình. Để rồi, hiện giờ ngồi đây, bơ vơ với tấm thân tàn ma dại, không một người thân bên cạnh…”. Khi chúng tôi nói lời chia tay, Tùng bịn rịn, giọng ngập ngừng bảo rằng qua bài báo này muốn gửi lời xin lỗi đến bố mẹ, người nhà và dân làng vì những việc làm sai trái mà anh đã gây ra. Và nếu có nhịp được quay quần bên gia đình, Tùng sẽ trân trọng những chốc lát quý báu ấy. Hy vọng rằng mọi người hãy biết trân trọng những chốc lát quay quần, đoàn tụ của gia đình. Đừng để lúc hối lại thì đã quá muộn…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét